Sơn mài Myanmar có phong cách rất độc đáo và có truyền thống lâu đời từ thế kỷ 13 và tồn tại chủ yếu tại Baga, miền Trung của đất nước. Bagan là trung tâm lớn cho ngành công nghiệp sơn mài, nơi thủ công mỹ nghệ vẫn làm theo cách truyền thống. Vào những năm 1920, chính phủ còn mở trường nghề chuyên về Sơn mài. Ngày nay, nhựa, sứ và kim loại đã thay thế sơn mài trong hầu hết các đồ dùng hàng ngày, nên sơn mài được sản xuất trong các xưởng lớn chủ yếu cho khách du lịch đến tham thú các ngôi đền cổ của Bagan.
Sơn mài ở Myanmar được gọi là “Thitsi”, có nghĩa là nhựa cây Thitsi (Melanhorrea Usitata), có nguồn gốc từ Đông Nam Á. Ở Trung Quốc và Nhật Bản, cây khai thác được khai thác là một loài khác “Rhus Vernicifera”. Ở Myanmar, cây Thitsi mọc hoang ở bang Shan và vùng đồi núi. Nhựa của cây này đã được khai thác và sử dụng để phủ và đánh vecni bởi người dân Myanmar ngay từ đầu.
Tre và gỗ được sử dụng làm khung hoặc nền để tạo ra đồ trang trí, có sẵn và rẻ xung quanh khu vực Bagan. Tùy quy trình và vật liệu được sử dụng trong quy trình sản xuất mà Sơn mài chia thành các loại: Sơn mài trơn, sơn mài khảm trổ hay mạ vàng.
Đồ sơn mài được trang trí với các thiết kế hoa của người Miến Điện, mô tả cuộc sống của Đức Phật, hoặc được mạ vàng. Sơn mài Myanmar được sử dụng rộng rãi làm đồ dùng nhà bếp, đồ trang sức, hộp lưu niệm và đồ trang trí nhà cửa.



